35 tuổi, sống trong căn phòng 28m²: Tôi thoát khỏi cảm giác "thất bại" nhờ một quyết định tưởng rất nhỏ - bắt đầu tiết kiệm tiền

Năm tôi 35 tuổi, tôi đã từng tin rằng mình là một người thất bại.

Một buổi tối, tôi đi dạo trong công viên cùng nhóm bạn học đại học cũ. Chúng tôi đã ra trường hơn mười năm, ai cũng có gia đình, có công việc, nhưng câu chuyện hôm đó lại không hề vui.

Một người bạn thở dài: “Ra trường ngần ấy năm rồi, nhìn lại vẫn thấy mình chẳng làm được gì đáng kể”.

Câu nói ấy chạm đúng vào điều tôi luôn né tránh.

Tôi từng có cảm giác đó từ khi bước sang tuổi 30. Và ở tuổi 35, nó quay lại, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Khi ấy, tôi nghe tin một người quen - hoàn cảnh rất giống tôi - đã tự tiết kiệm tiền và mua được nhà. Còn tôi và chồng vẫn sống trong một căn phòng chỉ rộng 28m² , chật chội đến mức mỗi lần mua thêm đồ là phải nghĩ xem… bỏ thứ gì đi.

Đêm hôm đó, tôi gần như không ngủ. Không phải vì ghen tị, mà vì cảm giác bất lực: Mình đã cố gắng cả chục năm, sao vẫn đứng yên tại chỗ?

Và chính trong đêm đó, tôi đưa ra một quyết định thay đổi cả quãng đời sau này: Bắt đầu tiết kiệm tiền - một cách nghiêm túc.

35 tuổi, sống trong căn phòng 28m²: Tôi thoát khỏi cảm giác "thất bại" nhờ một quyết định tưởng rất nhỏ - bắt đầu tiết kiệm tiền- Ảnh 1.

Tiết kiệm không phải là keo kiệt, mà là thoát khỏi cảm giác thua cuộc

Nhiều người nghĩ tiết kiệm là sống khổ, là dè xẻn từng đồng. Tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Nhưng sau nhiều năm kiên trì, điều lớn nhất tôi nhận được không phải là số tiền trong tài khoản, mà là cảm giác: Mình không còn là người thất bại nữa.

Tiết kiệm tiền không chỉ là giữ lại vài chục hay vài trăm nghìn. Quan trọng hơn, nó khiến bạn tỉnh táo hơn với cuộc sống , và từ đó bắt đầu nghĩ đến chuyện kiếm thêm tiền , thay vì chỉ than thở vì không đủ.

Khi bạn vừa tiết kiệm, vừa có thêm thu nhập, bạn sẽ thấy mình chủ động hơn, trưởng thành hơn, và không còn đứng yên tại điểm xuất phát.

Nhìn lại, tôi mới nhận ra: mình đã đi rất xa so với chính bản thân của năm 35 tuổi ấy.

4 điều tôi làm và vẫn làm cho đến tận bây giờ

1. Đừng tự mò mẫm quá lâu - hãy “sao chép” người làm tốt hơn mình
35 tuổi, sống trong căn phòng 28m²: Tôi thoát khỏi cảm giác "thất bại" nhờ một quyết định tưởng rất nhỏ - bắt đầu tiết kiệm tiền- Ảnh 2.

Tôi và chồng đều không phải kiểu người xuất sắc hay thông minh vượt trội. Thu nhập lúc đó chỉ ở mức trung bình.

Tôi sớm nhận ra: nếu tự mày mò, có thể mất 5-10 năm mà vẫn không tiến lên được bao nhiêu.

Vì vậy, tôi chọn một cách khác: học theo người làm tốt hơn mình .

Tôi làm nghề viết, nên tôi quan sát và “sao chép” cách làm việc của những người kiếm tiền tốt hơn bằng viết lách. Tôi từng thử mở kênh nội dung hai lần và đều thất bại, chỉ riêng việc nghĩ đề tài mỗi ngày đã khiến tôi kiệt sức.

Cho đến khi tôi nhận ra một bí quyết rất đơn giản: Người viết giỏi không chờ cảm hứng, họ có sẵn “kho đề tài”.

Tôi bắt đầu lưu lại các ý tưởng, các chủ đề hay, tạo cho mình một “ngân hàng đề tài”. Khi bí, tôi không còn ngồi than thở, mà mở danh sách đó ra và chọn.

Sau đó, tôi gặp thêm một vấn đề khác: đặt tiêu đề rất kém. Có khi ngồi cả tiếng vẫn không nghĩ ra nổi một tiêu đề ổn.

Tôi lại tiếp tục học theo người khác: lưu những tiêu đề hay mình từng thấy, tạo thành thư viện tiêu đề . Khi cần, tôi chỉnh sửa, biến tấu cho phù hợp với nội dung của mình.

Hai việc tưởng rất nhỏ này đã giúp tôi viết được những bài có lượt đọc cao, và lần đầu tiên, kiếm được tiền thật từ việc viết .

2. Tiết kiệm chỉ hiệu quả khi cả hai vợ chồng cùng tham gia

Nỗ lực của một người là không đủ.

Tôi chia sẻ cách làm này với chồng. Anh ấy làm bán hàng, thu nhập khi đó chỉ là lương cơ bản. Điều khiến tôi trăn trở là: cùng một thị trường, cùng một công ty, nhưng có người kiếm được gấp nhiều lần anh ấy.

Vậy vấn đề không phải ở hoàn cảnh, mà ở cách làm.

Tôi giao cho chồng một “bài tập” rất cụ thể:

- Quan sát những người bán hàng giỏi hơn

- Nghe cách họ nói chuyện với khách

- Xem họ chăm sóc khách hàng như thế nào

Công ty anh ấy thường tổ chức các buổi chia sẻ kinh nghiệm. Tôi cùng đi nghe, cùng ghi chép, rồi về nhà bàn cách áp dụng.

Khi gặp khách hàng khó, tôi khuyên anh ấy chủ động hỏi đồng nghiệp giỏi hơn – mời họ cà phê, uống trà sữa, xin lời khuyên.

Cách này hiệu quả hơn tôi nghĩ rất nhiều. Sau đó, chồng tôi bước vào giai đoạn thu nhập cao nhất trong sự nghiệp của mình.

3. Sách không cho bạn sắc đẹp, nhưng cho bạn con đường kiếm tiền
35 tuổi, sống trong căn phòng 28m²: Tôi thoát khỏi cảm giác "thất bại" nhờ một quyết định tưởng rất nhỏ - bắt đầu tiết kiệm tiền- Ảnh 3.

Không phải ai giỏi cũng sẵn sàng dạy bạn. Và họ cũng không có nghĩa vụ phải làm điều đó.

Tôi từng xem rất nhiều nội dung hướng dẫn trên mạng, nhưng phần lớn đều rất chung chung. Điều đó không sai vì kinh nghiệm thật sự hiếm khi được chia sẻ miễn phí.

Vì vậy, tôi chọn đọc sách.

Sách về quản lý thời gian, quản lý tiền bạc, viết lách… giúp tôi tiếp cận tư duy của những người giỏi với chi phí rất thấp.

Quan trọng nhất là: đọc xong, tôi áp dụng ngay .

Tôi thay đổi cách làm việc, cách quản lý tiền, cách sử dụng thời gian. Kết quả đến chậm, nhưng rõ ràng: tiền tiết kiệm tăng lên, thu nhập tăng lên, và tôi đủ tự tin để mở thêm những kênh mới.

4. Không có sự thay đổi nào xảy ra sau một đêm

Mọi thứ tôi có hôm nay đều là kết quả của sự tích lũy lâu dài .

Những phương pháp bạn học được sẽ vô nghĩa nếu không thực hành mỗi ngày. Lần đầu chưa hiệu quả thì làm lại lần hai, lần ba.

Kiên nhẫn, bền bỉ, và chờ thêm một chút.

Đó là điều tôi học được sau nhiều năm tiết kiệm tiền và cũng là lý do vì sao, ở tuổi 35 năm ấy, tôi đã kịp kéo mình ra khỏi cảm giác thất bại , trước khi nó ăn sâu hơn nữa vào cuộc đời mình.