Nhạc sĩ Trần Tiến: "300 ngàn với tôi được 10 ngày sống"

"Tôi tiêu hết đến số tiền cuối cùng rồi thì may quá, nhận được hợp đồng này. Thế là tôi đồng ý viết" – nhạc sĩ Trần Tiến nói.

Vừa qua, tại chương trình Trò chuyện cùng thời gian, nhạc sĩ Trần Tiến đã chia sẻ về hoàn cảnh ra đời bài hát Sao em nỡ vội lấy chồng.

Nhạc sĩ Trần Tiến:

Trần Tiến

Ông nói: "Lúc đó, một anh bạn ở gần nhà tôi tới đặt hàng viết một bài hát về việc sinh đẻ có kế hoạch. Tôi đồng ý và hỏi được bao nhiêu tiền. Anh bạn đó trả cho tôi 300 ngàn.

Lúc đó, 300 ngàn với tôi được 10 ngày sống. Nhà tôi lúc đó nghèo mà sáng tác làm gì có tiền. Tôi tiêu hết đến số tiền cuối cùng rồi thì may quá, nhận được hợp đồng này. Thế là tôi đồng ý viết.

Tôi gọi hết tất cả những bạn thân của mình là Nguyễn Cường, Phó Đức Phương, Xuân Hồng, Hoàng Hiệp… tới để viết nhạc cho chương trình sinh đẻ có kế hoạch này.

Thế rồi tôi lấy tạm ứng trước chung cho đoàn là 50 ngàn, tiêu hết số tiền đó rồi vẫn chẳng ai viết bài gì, cũng chẳng ai trả lại tiền.

Hôm đó, tôi đang ngồi nhậu thì có thằng bạn đọc bài thơ Lá diêu bông của anh Hoàng Cầm: "Bướm vàng đậu trái mù u, lấy chồng càng sớm lời ru càng buồn".

Nhạc sĩ Trần Tiến:

Tự nhiên tôi tỉnh ra, bay hết cả rượu, yêu cầu thằng bạn đọc lại câu thơ đó rồi đi trên đường về nhà suy nghĩ miên man.

Tôi nhớ lời chú tôi dặn "Tiến à, mày phải lấy con bé sát nhà mình đây này, con đó đáng yêu lắm". Nhưng ngày tôi tốt nghiệp lớp 10, tôi về thăm quê lại nghe tiếng ru của cô gái đó, mới nói với chú "Nàng lấy chồng rồi à?".

Từ đó tôi bật ra lời bài hát Sao em nỡ vội lấy chồng rồi cứ thế viết ra. Rồi tôi lại nhớ tiếp về thằng em họ tôi đi lấy vợ làng bên rồi đưa dâu đi qua đê làng mình. Thế là tôi lại bật ra "Lời ru buồn, nghe mênh mang mênh mang sau lũy tre làng, khiến lòng tôi xôn xao".

Bài hát Sao em nỡ vội lấy chồng của nhạc sĩ Trần Tiến là một bức tranh âm nhạc đầy xót xa nhưng cũng rất đỗi nên thơ về tình yêu đôi lứa. Với giai điệu mang âm hưởng dân gian đương đại pha chút du dương, man mác buồn, tác phẩm khắc họa nỗi trách móc đáng yêu mà đắng cay của chàng trai khi người yêu "bỏ cuộc chơi" theo chồng.

Lời ca như một lời tự sự mộc mạc, thủ thỉ nhưng lại xoáy sâu vào tâm can người nghe về sự đổi thay của thời gian và duyên phận trái ngang. Hình ảnh cô dâu bước đi trong chiều mưa gió hay tiếng pháo vu quy vô tình làm nhói đau cả một cõi lòng ở lại. Qua giọng hát của nhiều thế hệ nghệ sĩ, ca khúc vẫn giữ nguyên sức sống mãnh liệt, trở thành một biểu tượng vượt thời gian về những hoài niệm thanh xuân dang dở.